"Đằng này con sinh ra ở một gia đình bình thường, rất bình thường thì con biết đấy, mẹ vui gấp trăm gấp nghìn lần người ta" mẹ tiếp lời, tay mẹ vẫn vòng qua xiết chặt như vẫn muốn che chở bảo vệ một đứa trẻ to xác. Còn về phần đứa trẻ, nước mắt nó lại chảy, đấy, chỉ có chưa đầy một tuần mà một đứa mạnh mẽ và nghị lực như thế khóc đến hai lần: một lần vì hạnh phúc, một lần vì quá đỗi hạnh phúc.

June 6, 2012 at 1:39am

"Kể mà con sinh ra trong một gia đình gia giáo, được ăn học tử tế từ bé chắc người ta vui lắm" vẫn chất giọng ấm áp của người phụ nữ dạn dày sương gió thủ thỉ bên tai. "Đằng này con sinh ra ở một gia đình bình thường, rất bình thường thì con biết đấy, mẹ vui gấp trăm gấp nghìn lần người ta" mẹ tiếp lời, tay mẹ vẫn vòng qua xiết chặt như vẫn muốn che chở bảo vệ một đứa trẻ to xác. Còn về phần đứa trẻ, nước mắt nó lại chảy, đấy, chỉ có chưa đầy một tuần mà một đứa mạnh mẽ và nghị lực như thế khóc đến hai lần: một lần vì hạnh phúc, một lần vì quá đỗi hạnh phúc.

Cho đến ngày hôm nay, khi cuộc thi đã kết thúc được 10 ngày, mình mới dám ngồi viết lại một số cảm xúc dành tặng riêng cho bản thân cũng như cho những người thân của mình trong thời gian qua. Nhớ thằng em mình có nói "em chẳng bất ngờ gì với kết quả nên em chả có cảm xúc gì cả", mình cũng chả có cảm xúc gì cả nhưng lý do lại là quá bất ngờ vì ngay cả trong mơ mình cũng chả bao giờ nghĩ tới một chiến thắng trước sự xuất sắc của chín thí sinh còn lại. Cảm giác bất ngờ ấy làm con người mình đờ đẫn đi mấy ngày cho tới tận khi nhận ra đúng là mình đã thắng nhưng không phải là thắng ai khác mà là thắng chính bản thân con người mình qua một quá trình dài nỗ lực cùng sự may mắn đến thần kì.

12h30 ngày 27 tháng 5

Cảm giác lúc ấy hồi hộp lắm khi cứ lần lượt từng thí sinh được chị Mai Hương xướng tên. Đọc hết tên của bốn thí sinh giải khuyến khích, mình thấy hơi bất ngờ và buồn cho một bạn với sự xuất sắc mà bạn đã thể hiện qua suốt bốn vòng của cuộc thi trong ba tháng vừa qua. Ngược lại mình cũng thấy vui khi tên mình không nằm trong số ấy, vậy là ăn chắc giải ba. Rồi từ trạng thái vui mình chuyển dần sang trạng thái rất vui khi cả ba cái tên giải ba cũng không thấy mình, vậy là lại ăn chắc giải nhì. Như vậy là chỉ còn ba thí sinh nam trên sân khấu, họ ôm nhau một cái như để chia vui vì mình chắc rằng cả ba đều chẳng thể ngờ mình lại tiến sâu đến thế... Vậy đấy, mọi thứ diễn ra mà chẳng bao giờ báo trước......

Một buổi chiều của những ngày đầu tháng 2

"Cậu làm đi rồi tớ làm", tiếng của Đông ( Đốm Đuôi) thúc giục mình làm như một con chuột bạch xem mọi thứ diễn ra như thế nào để thận trọng bước theo. Sau một hồi loay hoay vật lộn với mấy câu hỏi vòng một thì kết quả mang tới đầy thú vị, sự kết hợp của những bốn cái đầu mang danh siêu nhân trong khoa cho ra cái kết quả không thể tồi hơn "64/100". Buồn là ở chỗ cũng sự kết hợp ấy, thậm chí ít siêu nhân hơn nhưng lại đem tới những con số đầy hứa hẹn "80 rồi thì 84 và sốc hơn nữa là 92", đúng là lắm cha con khó lấy chồng.

Kết quả không mấy khả quan làm mình vứt bỏ ngay cái ý nghĩ đi tiếp để chạy theo những đam mê cháy bỏng khác cho đến khi nhận được thông báo dự thi vòng 2 của BTC. Lúc này mình mới lẩm bẩm chửi lũ điểm cao, thấp thế này cũng qua thì cao làm gì (đúng kiểu nguy hiểm). 

16h30 ngày 8 tháng 4

Vì trùng lịch phỏng vấn với một công ty khác và cũng vì ca này có sự xuất hiện của một siêu nhân mà nghe giang hồ đồn thổi rằng "học ở trường thì gần chín phẩy, kì nào cũng ẵm học bổng trong tay, thủ khoa vòng 1 với số điểm 92, bla bla bla", thế là sống chết gì mình cũng xin BTC đổi bằng được ca thi cho dễ dàng hành sự. Nói đùa chứ siêu nhân ấy là bạn thân của mình, hai đứa chở nhau đi thi mà cứ hớn hở cười không phân biệt màu da, tuổi tác hay đẳng cấp ở "vòng 1" (92-64, thủ khoa-hậu khoa). Cứ nghĩ là có bảo bối trong tay mình sẽ chẳng còn phải lo lắng gì cho việc đi tiếp, cơ mà mấy anh chị trông thi cũng hổ báo cáo chồn theo kiểu "thà giết nhầm chứ không bỏ sót". Cả buổi thi mình cứ ngồi im phăng phắc làm bài bằng nguồn vốn tự có với hy vọng mỏng manh vào phúc đức tổ tiên. Hai đứa lại trở nhau về và cười răng rắc như chưa từng có cuộc đi thi.

22h ngày 15 tháng 4

Nhận được hung tin là mình đi tiếp còn siêu nhân thì trượt. Đùa chứ thật trớ trêu, chẳng nhẽ mình lại gọi điện hỏi BTC có khi nào chấm nhầm. Thực sự thì lúc ấy chả gì có thể làm mình vui kể cả tin này vì mình muốn chạy trốn tất cả sau khi trượt P&G còn E&Y thì mãi chả thấy kết quả. Bấm bụng nghĩ thầm "kể cả có thi chắc lại thành 1 phân đoạn của phim hài theo kiểu thi rồi trượt, thi rồi trượt". Thế là mình quyết định bỏ để không cho thế gian chê cười và hả hê thêm nữa.

11h30 ngày 18 tháng 4

Vốn là một chàng trai to khoẻ, mạnh mẽ, cơ bắp cuồn cuộn, đẹp trai có tiếng (cos sử dụng phép tu từ nói giảm nói tránh) nhưng lại mềm yếu trước sự thủ thỉ của một phụ nữ mang nhan sắc KIỂM TOÁN, đúng là trượng phu khó qua ải MỸ nhân: " hay là mày đi với tao cho vui đi, tao con gái đi một mình vừa buồn vừa ngại". Máu anh hùng sôi lên sùng sục, cảm giác muốn bảo vệ che chở cho một người phụ nữ KHÔNG phải của mình thật là vui quá xá, anh quyết định tham gia cuộc thi trong khi thời gian xác nhận lại chỉ còn chưa đầy 30 phút. Thôi thì mình sẽ cố để làm nền cho các bạn.

18h30 ngày 24 tháng 4

Lượt đầu tiên của các thí sinh vòng ba thi trên sân khấu, ai cũng tươi, cũng đẹp, cũng xinh nhưng ẩn sau những gương mặt ấy là sự tò mò về đề thi của vòng này, mặc dù mình đã cày nát quyển kiểm toán tài chính và hàng ngày chăm chỉ lên thư viện đọc sách tiếng anh chuyên ngành song cũng khó đỡ được những gì đã diễn ra, có vẻ như BTC ra đề theo kiểu các em đừng có tủ vì kiểu gì cũng bị đè thôi, mọi ngóc ngách của quyển kiểm toán tài chính gần 400 trang đều được ban tổ chức dàn dựng ngẫu nhiên theo format chương trình "ai thông minh hơn giáo sư đại học" mà kênh VTV3 chiếu vào sáng chủ nhật hàng tuần. Thế đấy, thế là buồn bã trở về cày cho quyển kiểm toán tài chính từ nát sang tả tơi với một niềm tin vững chắc rằng nếu không qua vòng ba thì kiểu gì cũng được 10 điểm thi ở trường (điểm thi xin cho mình không tiết lộ).

17h ngày 26 tháng 4

Ngày mà mình lên thớt đã đến, được mẹ chuẩn bị tâm lý cho với câu nói đầy an ủi " lần này có trượt con cũng không được buồn nhé". Vậy là ta lên đường với quần áo phẳng phiu mẹ là và chiếc cà vạt mà loay hoay mãi mới quàng được lên người. Mình đến chỗ thi muộn nhất với nhưng với tâm trạng và khuôn mặt tươi tỉnh vì số lượng cổ động viên áp đảo. Thoải mái đến mức độ mà còn không thèm mang máy tính hay CMT nữa, những vật dụng được coi là tối thiểu cho kỳ thi tầm cỡ thế này. Bước vào thi cới tâm lý "vui là chính, random là chủ yếu", không kể những câu làm được thì những câu còn lại mình random chính xác với tỷ lệ cao kể cả cái câu vừa đọc xong đề bài thì phải giơ kết quả. Xen giữa hai phần trắc nghiệm là phần thi sân khấu, với ngoại hình bắt mắt như đã miêu tả ở trên (xin lỗi ai đã nhìn thấy mình ngoài đời) cùng sự tự tin (các bạn quen bảo mình là mặt dầy mới đúng bản chất) và kiến thức đầy mình (@@), mình đã vượt qua các thí sinh còn lại với vị trí thứ ba chung cuộc của vòng ba. Cảm giác lúc ấy thực sự rất khó tả, đúng hơn là không nhớ để tả nữa.

8h ngày 27 tháng 5

Cuối cùng thì vòng chung kết cuộc thi cũng đã tới, lúc này mình chẳng thể ngờ được là nó tới nhanh như thế, hơn một tháng trôi qua với những khó khăn chồng chất khó khăn

  • Chọn làm đề án bằng tiếng anh với vốn ngoại ngữ ít ỏi.
  • Đi chụp hình để làm thuyết trình mà có mỗi một mình
  • Đề án ở trường thì mọi người đã xong xuôi
  • Kì thi ở trường diễn ra đầy căng thẳng với những môn nghe đã hại não
  • Hứa hẹn đi tập văn nghệ với các bạn trong khi sở hữu một giọng hát to, vang và đủ sức răn đe
  • Nhưng sự cương quyết của bản thân đã giúp mình vượt qua tất cả mà không cần nghĩ tới hậu quả.

Quay trở lại với vòng chung kết đầy quyết định, mình vẫn xuất hiện như mọi khi với tâm trạng thoải mái, nụ cười thường trực và số lượng cổ động viên đông như quân nguyên. Mọi thứ diễn ra khá suôn sẻ khi mình bước vào cuộc thi với những thế mạnh như thế. Và rồi mình đã thành công ở phần thi đầu tiên nếu so sánh với những gì bản thân kì vọng mặc dù bị bạn bè nhận xét là nói tiếng anh khá đanh đá @@ (phải gọi là hùng hồn chứ).

Đến lúc phân nhóm cho vòng tình huống, mình vòn sung sướng gấp trăm lần khi được cùng nhóm Định siêu nhân (giai thoại về anh thì không phải kể nữa) và chị Hằng bô lão với kinh nghiệm chinh chiến lâu năm. Thật là thú vị khi cả ba cùng đến từ ĐHKTQD-anh hùng trong thời kì đổi mới. Mọi thứ diễn ra thật bất ngờ, những câu hỏi tình huống của ban giám khảo được giải quyết với đúng thế mạnh của cả ba- CHÉM GIÓ, cũng may là hai thành viên còn lại tỏ ra rất xuất sắc trong những ý tưởng mang tính chuyên ngành cùng sự kết nối và phát triển ý tưởng mang tính xã hội của mình, cả ba đã vượt qua thảm hoạ với tâm lý thoải mái.

12h40 ngày 27 tháng 5

Cả ba thí sinh vẫ khoác vai nhau để chờ chị Mai Hương cho đi hết từ bất ngờ này đến bất ngờ khác, Nguyễn Sơn Bách là cái tên đầu tiên được xướng lên, ôi mẹ ơi, sao lại là bạn Bách, mình lại một giây sững sờ trước khi mọi người hô to "KTQD, KTQD, KTQD". Như vậy là còn hai thí sinh của KTQD trên sân khấu, hai đứa lại ôm nhau như thể "chỉ đàn ông mới mang lại hạnh phúc cho nhau". Rồi chị gọi Vũ Văn Định mà chị không nói Định giải gì, nghẹt thở quá, chỉ hai từ ấy mới diễn tả cảm xúc lúc ấy, mọi cơ quan như cứng đờ ra cho tới khi biết Định cũng giải nhì. Vậy là chỉ còn mình, ông bà ơi, bố mẹ ơi, anh chị bạn bè ơi Thái đã nhất Đơ đã nhất.

Cảm xúc như vỡ oà nhưng Đơ vẫn bình tĩnh vì đó là bản chất của Thái Đơ, thế rồi mọi thứ thay đổi khi Đơ thấy 2 mẹ khóc, anh chị khóc, bạn bè khóc rồi đến bố cũng khóc, như hiệu ứng domino, Đơ cũng khóc, khóc vì quá đỗi hạnh phúc, cảm giác mà có lẽ cả đời Đơ chẳng bao giờ quên được. Đối với mình, giải thưởng và danh hiệu cũng quan trọng nhưng chưa là tất cả, quan trọng hơn là qua cuộc thi mình được quen với những anh chị đầy nhiệt huyết dâm mê với nghề, với lĩnh vực mà mình đã chọn. Được thân quen với những thí sinh khác vio cùng xuất sắc nhưng có phần ít may mắn hơn mình. Và hơn nữa là làm cho người thân hạnh phúc, cái lý do thứ hai khiến mình khóc trong tuần vừa rồi, làm chi bà cứ ôm khư khư tấm bảng như vật báu trên suốt quãng đường về quê, làm cho 2 bố, 2 người đàn ông trụ cột khóc vì sung sướng rồi lại ngại chả dám lên ôm con, làm cho 2 mẹ mếu máo ôm con như thoả hết những sớm hôm vất vả để con có tấm áo, tấm quần đẹp đi thi, làm cho anh chị em khóc rồi chạy vù lên sân khấu tặng hoa và ôm em như niềm tự hào to lớn, làm cho bạn bè khóc vì mấy đêm ăn nằm với nhau cuối cùng cũng ra thành quả. 

Thế đấy, con đường của mình trải dầy những thử thách, mọi thành quả ngày hôm nay mới chỉ là sự khởi đầu, sự tôi luyện thêm cho ý chí phấn đấu. Trên con đường ấy không thể thiếu sự giúp đỡ nhiệt tình của những người thân quen. Tất cả những gì đạt được cho mình xin gửi đến mọi người với tấm lòng biết ơn sâu sắc

Gửi tới ông bà bố mẹ vì đã sinh thành và nuôi dưỡng con

Gửi tới anh chị em trong gia đình vì đã động viên giúp đỡ em

Gửi tới bạn bè gần xa vì đã quan tâm giúp đỡ mình, cổ động cho mình, theo dõi mình suốt thời gian qua

Gửi tới những người chưa từng gặp mặt nhưng cũng ủng hộ chúc mừng mình trong suốt quá trình thi

Đặc biệt em xin cảm ơn các anh chị trong chương trình đã tạo điều kiện cho chúng em được tham gia cuộc thi này

Một lần nữa, Đơ xin chân thành cảm ơn

Giải thích 1 số thuật ngữ khó hiểu: "2 bố", "2 mẹ": Thái Đơ có 2 bố, 2 me, trong đó có một bố mẹ nuôi và một bố mẹ đẻ nhưng đã từ rất lâu rôi trong Đơ định nghĩa đã không còn nuôi hay đẻ vì bố mẹ là bố mẹ, ai cũng yêu Đơ như con, chăm sóc Đơ như máu mủ và Đơ cũng thế. Cảm ơn bố mẹ đã sinh thành và nuôi dưỡng Đơ :D