May 13, 2013 at 12:08pm

Tính đến hôm nay (13/5/2013), đã gần 4 tháng mình đồng hành với cuộc thi CPDCNN. Đó là một hành trình đầy gian nan, thử thách, và cũng là quãng thời gian mà mình đã phải vượt qua rất nhiều nỗi SỢ HÃI.

Quay ngược thời gian từ ngày mình làm test online vòng 1 (26/1/2013). Đó là thời điểm mà mình khủng hoảng trầm trọng sau một cú sốc quá đau. Mình SỢ là làm test lần này sẽ lại trượt tiếp như lần trước. Nhưng rồi nhờ có vài lần làm test thử được điểm không quá tệ, lại nhờ sự trợ giúp của GS Google cùng một số siêu nhân thân cận, mình đã pass được vòng 1.

Đến vòng 2 (15/3/2013). Trước khi thi đã được nghe thiên hạ đồn thổi là năm nay nhiều thí sinh thi lắm, nên chắc chắn đề khó hơn năm ngoái. Mình thi ngày thứ hai, các đồng chí thi ngày đầu về kể mức độ hay (cùng với đó là khó) của đề thi làm mình bắt đầu SỢ. Hôm đi thi, được cùng phòng với toàn anh chị năm 4 đang đi thực tập Big, rồi lại 1 vài siêu nhân Gao nổi tiếng trước đó, nối SỢ của mình lại tăng lên. May mà đề thi vào phần mình đã đọc qua một chút, lại được cái chữ viết không quá xấu nên đã vượt qua vòng 2. Biết kết quả mà thấy chạnh lòng, vì một số người bạn đồng hành tin cậy đã phải dừng bước.

Tròn 1 tháng sau (15/4/2013), vòng 3 khởi tranh ở ĐH Quốc gia, B6- Bách khoa, và ĐH Ngoại thương. May mắn lại mỉm cười với mình khi được thi ở "sân gần nhà"- B6 Bách Khoa, rồi lại được cùng nhóm với 4 người bạn nhiệt tình, tích cực. Tuy nhiên, vòng này mình vẫn SỢ. SỢ vì 16/4 thi mà 10/4 phỏng vấn Prudential, 11/4 chung kết TAC, 12/4 chung kết Cơ hội vàng cho tương lại. Liệu mình có kham nổi hết những deadline đó không, kẻo lại mất cả chì lẫn chài? Nhưng rồi với sự trợ giúp nhiệt tình của các bạn trong nhóm, nhờ quyển sách T8 mà một người anh đáng kính cho mượn để cô em gái có last- minute review, và cả sự cổ động nhiệt tình của bạn bè ở B6, mình lại vượt qua được vòng 3.

Được vào chung kết, mình vừa mừng vừa SỢ. SỢ vì chung kết năm nay hội tụ các thí sinh ở cả 2 miền Nam Bắc (nghe mọi người bảo các thí sinh trong Nam tiếng Anh và kĩ năng mềm siêu lắm, mình càng run). SỢ vì chung kết diễn ra đúng giữa mùa thi học kỳ ở trường, với toàn những môn kiếm cơm và hại não. SỢ vì năm nay tất cả đều thi bằng tiếng Anh, rồi lại cho điểm trực tiếp nữa, không hiểu mình có chịu nổi áp lực sân khấu lớn đến vậy không? Tuy SỢ, nhưng vì trước đó đã được trải qua một vài cú sốc để đời nên mình vẫn cứ cố gắng dấn thân lên phía trước, nghĩ rằng dù gì mình cũng có kinh nghiệm trượt rồi, trượt tiếp cũng chẳng sao.

 Quá trình chuẩn bị cho chung kết là những ngày mình cảm nhận được sự giúp đỡ chân thành nhất từ những người bạn. Vẫn nhớ chú em giữa trưa nắng đạp xe đến chỉnh slide cho chị, nhớ lắm em trai chưa gặp chị lần nào mà vẫn giúp chị làm clip giữa mùa mid- term test. Em sẽ không bao giờ quên buổi chiều chị gái đến sửa cho em từng lời nói, cử chỉ khi thuyết trình, trong khi vẫn còn vài môn ACCA chờ ôn hết. Ta sẽ nhớ mãi sự kết hợp ăn ý của cưng với ta, giữa lời thuyết trình và slide trong khi cưng còn vài môn hại não chưa xào được hết. 

 Trước khi đi thi, mình còn nhận được chia sẻ chân thành từ các anh chị thi mùa trước, còn hàng chục tin nhắn và inbox hỏi thăm tình hình ôn thi và chúc may mắn. Nhiều lúc cảm tưởng sắp ngạt thở trong hàng tá deadline, nhận được những lời ấy, mọi thứ dường như trở nên nhẹ nhàng và nằm trong tầm kiểm soát của mình hơn.

 Và rồi buổi sáng chung kết cũng đến. Chắc hiếm có thí sinh nào lại có 1 ekip support như mình, từ làm clip, make up, thắt nơ, giữ đồ, đến chỉnh slide, phát handout. Nhờ sự cổ vũ nổ trời của gia đình, CCA, Kito 52A, t.FAC; nhờ sự kết hợp ăn ý và cố gắng của 2 anh chị cùng nhóm; và nhờ 1 chút may mắn nữa, mình đã có cơ hội được đội chiếc vòng nguyệt quế. Thật trùng hợp vì ngày này (12/5) lại là ngày của MẸ. Mong rằng con đã có thể tặng cho mẹ một ngày đặc biệt.

 Cảm ơn bố mẹ đã luôn ở bên con, động viên, khích lệ con sau mỗi vấp ngã, để con có thể đi tiếp và có 1 chặng dừng chân tốt đẹp như thế này. Cảm ơn bố mẹ đã luôn chờ con, dù con chỉ có thể về nhà trong chưa đầy 24h hay không thể nghe máy sau 9pm vì con vẫn đang ở ngoài đường.

Cảm ơn các anh chị VSC đã tổ chức một cuộc thi chuyên nghiệp và có ý nghĩa như vậy, để em có cơ hội trải nghiệm bản thân và học hỏi từ các bạn thí sinh khác. Cảm ơn những nụ cười thân thiện mà các anh chị luôn dành cho các thí sinh, trong đó có em nữa.

 Cảm ơn tất cả các thành viên trong ekip support cho mình. Không có các anh chị, các bạn và các em, mình khó có thể có được một buổi chung kết như vậy.

 Cảm ơn những gia đình nhỏ bé của mình, CCA, Kito 52A và t.FAC đã luôn bên cạnh động viên, cổ vũ và đã LIGHT UP FTU để mình có thể hoàn thành tốt bài thi trong buổi chung kết.

 Cảm ơn những anh chi, bạn bè, đã cho mình những lời chúc tốt lành trước khi đi thi, để mình có thêm động lực vượt qua những nối SỢ và tin rằng nếu nỗ lực hết mình, mọi thứ đều có thể.

 Cảm ơn mọi người, vì tất cả...

 Dù gì thì đây cũng chỉ là một cuộc thi, và còn rất nhiều đỉnh núi nữa đang chờ chúng ta chinh phục. Các bạn rồi cũng sẽ có những nỗi SỢ như mình. Nhưng, hãy cứ giữ vững niềm tin và sự cố gắng không ngừng, chắc chắn thành công sẽ mỉm cười với bạn!

 "THE SPIRIT, THE WILL TO WIN, THE WILL TO EXCEL ARE THINGS THAT ENDURE. THEY ARE MUCH MORE IMPORTANT THAN THINGS OCCURED"